CHUYỆN THẦN THOẠI BƯỚM VÀ SÂU

Trong một khu rừng nọ, sâu xuất hiện ngày càng nhiều, cả “bầy sâu”. Thật tai hại! Muôn loài bị điêu đứng, oán than, oằn oại sống chung với bầy sâu. Đến lúc không thể bỏ qua được nữa, Chúa Đại Ngàn mới ra lệnh cho vài con bướm đi điều tra xem sự thể thế nào.

Mấy con bướm mang theo uy quyền của Chúa Đại Ngàn hùng dũng bay lượn trên khắp cánh rừng. Muôn loài phấp phỏng chờ đợi.

Sau nhiều ngày “tích cực” thanh tra với tinh thần “không nể nang, không có vùng cấm” các sứ giả bướm bay về tâu với Chúa Đại Ngàn: “Chưa phát hiện được con sâu nào” và công bố cho bàn dân thiên hạ.

Sự im lặng đáng sợ lại ngự trị. Thất vọng!


Bình luận mới

KHI KHIÊM TỐN TA ĐƯỢC GÌ MẤT GÌ?

Lại quay về câu chuyện Tào Tháo và Lưu Bị rồi!

KHI KHIÊM TỐN TA ĐƯỢC GÌ MẤT GÌ?

mình đồng ý là cần khiêm tốn để có thể học hỏi và tránh sự tự cao nhưng mình hiểu ý người viết ở đây đó là khiêm tốn để người khác yêu quí, tức là khiêm tốn chỉ để làm hài lòng không phải bản thân mà là những người xung quanh. mình nghĩ cái này sẽ dẫn đến sự ba phải, mất đi lòng tự trọng vốn có do không biết nêu lên suy nghĩ bản thân. Hơn nữa chẳng phải nhờ tranh luận nên mới làm sáng tỏ nhiều điều trên thế giới mà kiến thức của chúng ta chỉ như giọt nước của đại dương sao? mình không nghĩ việc tranh luận lại được coi là biểu hiện của thói tự cao đâu mà mình thức sự coi đó là một phần của việc học hỏi, để tìm ra cái sai cái đúng trong biển thông tin

KHI KHIÊM TỐN TA ĐƯỢC GÌ MẤT GÌ?

nhieu luc toi nc rat la binh thuong nhung lam nguoi cu nghi la toi khoe khoang ra ve ta day ..ho hieu lam toi roi xa lanh toi..toi cung ke thoi vi toi song cho chinh toi va gia dinh toi ..toi ko qt ho nghi j ve toi nua..

TƯ DUY TÍCH CỰC

rat hay, y nghja va gjup mjh hjeu hon ve gja tri cua no dem laj thank.