CHUYỆN THẦN THOẠI BƯỚM VÀ SÂU

Trong một khu rừng nọ, sâu xuất hiện ngày càng nhiều, cả “bầy sâu”. Thật tai hại! Muôn loài bị điêu đứng, oán than, oằn oại sống chung với bầy sâu. Đến lúc không thể bỏ qua được nữa, Chúa Đại Ngàn mới ra lệnh cho vài con bướm đi điều tra xem sự thể thế nào.

Mấy con bướm mang theo uy quyền của Chúa Đại Ngàn hùng dũng bay lượn trên khắp cánh rừng. Muôn loài phấp phỏng chờ đợi.

Sau nhiều ngày “tích cực” thanh tra với tinh thần “không nể nang, không có vùng cấm” các sứ giả bướm bay về tâu với Chúa Đại Ngàn: “Chưa phát hiện được con sâu nào” và công bố cho bàn dân thiên hạ.

Sự im lặng đáng sợ lại ngự trị. Thất vọng!


Bình luận mới

NHÂN CÁCH – PHẨM CHẤT CỦA CON NGƯỜI

bài viết rất chuẩn.mong những bài viết như vậy được chia sẽ nhiều hơn.để cùng đọc va suy nghĩ

LÀM CHỦ CẢM XÚC, CHẾ NGỰ SỰ TỨC GIẬN

lúc trước mình kiềm chế rất giỏi ai trêu hay là bực mình mình đều có thể nghĩ theo hướng tích cực chắc họ làm sao thui kệ nhưng bây h do ấp lực công việc mỗi khi đụng chạm đến là mình mình bực mình vì họ ko thông báo cho mình mình là người cuối cùng biết hay ... nên sự bực mình mất kiềm chế ngày càng diễn ra và ko thể kìm nén đc huhu sao bây h mình thấy rất khó chịu

LÀM CHỦ CẢM XÚC, CHẾ NGỰ SỰ TỨC GIẬN

Hay nghe Phat phap moi khi tuc jan di .se xua tan moi thu toi tam trg dau day.

LÀM CHỦ CẢM XÚC, CHẾ NGỰ SỰ TỨC GIẬN

mình thực sực ghét chính bản thân mình. Dù đúng dù sai thì mình luôn cãi lại chính bố mẹ ruột của mình. Đã biết bao lần mình cố gắng ko để cho cơn tức làm lu mờ đi đạo làm con, nhưng hầu hết lần nào cũng thất bại. Chỉ cần bố hoặc mẹ nói điều gì ko hợp vs ý mình, dù điều đó có phản ánh đúng vs những thói quen xấu của mình thì... Ôi thôi! Tùy vào cảm xúc hôm đó của mình, mình sẽ phản đối, cãi lại ( nhiều lúc còn là cãi cùn), hay tồi tệ hơn là mình sẽ ném, đá,... bất thứ gì gần đó( tất nhiên là có chừng mực). Và rồi mọi việc trở lên tồi tệ hơn. Khi cơn tức đã nguôi cũng là lúc mình nhận ra mình làm cái trò gì vs bố mẹ. Mình lại ân hận, tự hứa vs chính mình sẽ ko lặp lại nhưng... Và thời gian gần đây cái tính ấy của mình ngày càng trầm trọng hơn! Nó như 1 căn bệnh nan y vậy, biết rõ nó có thể huỷ hoại mình nhưg ko tài nào mình tìm đc cách chữa. Mình thương bố mẹ và mình ghét chính bản thân mình. Ai có thể giúp mình ko ????