NƯỚC NHỎ, NƯỚC LỚN



    Thói thường, nước nhỏ thường bị nước lớn bắt nạt, nhưng có phải lúc nào cũng vậy? Đó là điều mà chúng ta rất cần phải suy ngẫm.
    Ai cũng biết là Israel là một nước nhỏ, với dân số chưa đến 8 triệu người, nằm lọt thỏm trong khu vực người Arab với hơn 372 triệu dân. Quan hệ giữa Israel và các nước Arab thế nào thì mọi người đều biết. Thế nhưng Israel không hề bị các nước Arab ức hiếp. Nhà nước Israel ra đời sau đại chiến thế giới II, trên vùng đất nhỏ hẹp, cằn cổi, một phần là sa mạc, không hề có “rừng vàng , biển bạc”, nhưng nay là một nước công nghiệp phát triển hùng mạnh, có  nền nông nghiệp hiện đại và với thu nhập trung bình đầu người là 27.007 $ (theo WB). Để đạt được những thành tựu đỉnh cao đó người dân Israel đã có cách nghĩ và làm hoàn toàn khác với người Arab sống ngay trên mảnh đất đó trước kia. Nếu người dân Israel sau khi tiếp quản vùng đất trước đó của người Arab, mà cứ nghĩ và làm như người Arab thì chắc đất nước Israel không còn tồn tại được đến ngày hôm nay.
     Singapore là một điển hình khác về nước nhỏ. Năm 1965 nước Singapore ra đời trên một vùng đất cũng không hề có ‘rừng vàng, biển bạc”, trong hoàn cảnh rất khó khăn, thậm chí nước dùng sinh hoạt vẫn phải nhập khẩu. Ngày nay Singapore là một nước phát triển với chỉ hơn 3 triệu dân. Chỉ nói riêng về môi trường, thì năm 1965 môi trường Singapore bị ô nhiễm nặng nề, lúc đó dòng sông chảy ngang đất nước ra biển chứa nhiều rác thải, nước đen và bốc mùi hôi. Thế mà nay Singapore được đánh giá là một trong số ít nước có môi trường xanh và trong lành, sạch sẽ nhất. Con sông ô nhiễm ngày nào, nay là một tuyến du lịch bằng thuyền. Thu nhập bình quân đầu người của Singapore là 61.103 $ (theoWB), trên thế giới, chỉ kém hơn hai nước Qatar và Luxemburg. Điều gì làm nên kỳ tích đó? Sự thần kỳ nằm ở cách nghĩ và cách làm. Trước câu hỏi nói trên, nhiều người giải thích đơn giản: đó là trường hợp của một lãnh thổ nhỏ. Thế nhưng người ta không lý giải được vì sao thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội cũng có diện tích cở Singapore lại không làm được, dù chỉ một phần như họ. Nguyên nhân chủ yếu ở đây là sự khác nhau về cách nghĩ và cách làm. Cũng đừng quên là trên thế giới có nhiều nước lớn nhưng có tốc độ phát triển rất khác nhau, chủ yếu cũng do sự khác nhau về caqch1 nghĩ, cách làm.  
     Sự phát triển của Hàn Quốc cũng là điều đáng để tâm. Đến năm 1975 Hàn Quốc vẫn còn là một nước nghèo, nhưng chỉ sau ba thập niên đã trở thành một nước công nghiệp phát triển. Dân số hiện tại khoảng 50 triệu dân với thu nhập bình quân tính theo đầu người là 30.206 $. Dù đến nay đất nước vẫn còn bị chia cắt và luôn trong tình trạng “bên miệng hố chiến tranh”,  Hàn Quốc đã đứng vào hàng ngũ tổ chức OECD. Điều gì giúp Hàn Quốc đạt được thành công vượt trội từ sau năm 1975 đó? Cũng là cách nghĩ và cách làm.

Khi một nước nhỏ trở nên giàu mạnh thì nước lớn không dễ gì bắt nạt. Nhưng vì sao một đất nước giàu tài nguyên thiên nhiên, với hơn 87 triệu dân luôn tự hào về truyền thống anh hùng, thông minh, cần cù lại cứ mãi thua kém người? Suy đến cùng vẫn là do cách nghĩ cách làm. Có câu: để đạt được điều mình chưa từng có, phải dám làm những điều mình chưa từng làm. Quy luật của cuộc sống là thay đổi cách nghĩ tất yếu sẽ dẫn đến việc thay đổi hành động và kết quả của sự việc, kể cả vận mệnh của con người hay đất nước. Thành quả công cuộc đổi mới của nước nhà là minh chứng hùng hồn về tác động của thay đổi tư duy; ngược lại những tồn động, trì trệ và một số vấn nạn xã hội kéo dài là hậu quả của kiểu tư duy theo lối mòn và hành động theo thói quen còn rơi rớt lại. Thế nhưng những năm qua, dù có nhiều đổi mới, nhưng thực chất chỉ có giá trị về mặt chiến thuật (trừ việc chuyển sang nên kinh tế thị trường, tuy còn có phần méo mó), xem ra về ý nghĩa chiến lược, cơ bản ta vẫn quẩn quanh trong cách nghĩ theo lối mòn có từ hàng thế kỷ trước và cách làm theo thói quen không mấy đổi thay. Mọi biện pháp chấp vá và đối phó tình thế không thể nào giúp giải quyết được cội nguồn của vấn đề. Thế giới không ngừng đổi thay, vì vậy không phải tất cả những gì đúng và tốt trong quá khứ vẫn đúng trong thời đại ngày nay. Một khi còn luyến tiếc cái cũ, thì cái mới không có cơ hội phát sinh. lịch sử và thực trạng thế giới ngày nay cho thấy mạnh hay yếu, giàu hay nghèo phụ thuộc trước tiên vào cách nghĩ cách làm chứ không phải nước lớn hay nước nhỏ. Sức mạnh của dân tộc chỉ được phát huy tối đa khi có cách nghĩ và làm hợp lòng dân.

Cách nghĩ theo lối mòn và làm theo thói quen đó được biện minh rằng đó là điều đúng nhất, tốt nhất và chống lại tất cả những cái mới chưa từng nghĩ, chưa từng làm. Đó là kiểu tư duy “bên trong chiếc hộp”. Không có quy luật nào do con người đặt ra là bất biến. Nguyên nhân của sự thua kém nằm ngay trong đầu ta đó, đừng cố tìm cách biện minh, chỉ làm cho tình hình thêm trầm trọng. Những bài học về sự thành công và thất bại trong thời đại mới vẫn ràng ràng ra đấy. Hãy học cái đáng học, làm cái phải làm!

Comments

Go.vn linkhay Facebook Facebook Facebook
langtu · reply
cảm ơn tác giả. bài viết rất ý nghĩa, cứ làm,cứ để người cười,người chê. sau cơn mưa trời sẽ nắng!!!
Huynh Duy · reply
Thực tế cho thấy những nước mạnh thường là những nước lớn. Nước ta làm điều gì cũng phải nghĩ đến vấn đề chính trị. Cải cách nóng vội rất dễ dẫn đến bất ổn chính trị, Ví như Hồ Quí Ly, ông đã có rất nhiều chính sách cải cách kinh tế mạnh mẽ, chính sách cải cách quá đột ngột dẫn đến "trong nước lòng dân oán hận" để rồi "quân cuông Minh thừa cơ gây họa" Tại sao nước Đại Việt có thể chống lại 3 lần xâm lược của quân Mông-Nguyên hùng mạnh bật nhất trên thế giới lại thất bại trước nhà Minh. Nước mạnh hay yếu dân giàu hay nghèo đều không bằng độc lập tự do. Chúng ta tự do, độc lập được như hiện nay không phải là chuyên dễ dàng. "Chúng ta thà mất tất cả chứ tuyệt đối không chịu làm nô lệ" Phải ổn định được chính trị thì mới làm chuyện khác được.
vandongnguyen · reply
đất nước giàu hay nghèo không quan trọng, nhưng con gnuowif của đất nước đó thế nào mới là quan tọng về đời sống, mức độ an toàn an ninh của đất nước, tình trạng tham nhũng hay là tai tệ nạn xã hội,..

Bình luận mới

MỤC ĐÍCH CUỘC ĐỜI

bai viet that hay, minh dang mat thang bang trong cuoc song, khi doc bai nay minh nen suy nghi lai, minh rat mong cac ban chia se vs minh qua email doanky89@gmail.com nhe.tks cac ban rat nhiu

Ý CHÍ VÀ LÒNG QUYẾT TÂM

nay,cac ban tre. hay nho rang dung bao gio mang gioi han cua chinh minh lam thuoc do cho moi gioi han. dieu do that ngu xuan.

MỤC TIÊU – NGỌN HẢI ĐĂNG CỦA CUỘC ĐỜI

tôi đã từng trượt đại học nhưng bạn thân gần nhà tôi đã đậu vào trường đại học mà bạn đó thích. Lúc đó tôi thấy mình đã làm cho mọi người yêu thương tôi thất vọng, tôi thật tệ hại nhưng rồi tôi nghĩ lại không gì là không thể tôi quyết tâm đi đường vòng, tôi đã chon cho mình một trường cao đẳng và quyết tâm ra trường ít nhất là bằng khá. Chính vì thế tôi đã cố gắng hết sức vì hai chữ ĐẠI HỌC và kết quả sau 3 năm học tôi xếp loại giỏi. Và thật may mắn năm tôi tốt nghiệp là năm cuối cùng của hệ liên thông chính quy, vì vậy tôi phải nắm giữ cánh cửa cuối cùng vào trường Đại Học Kinh Tế Đà Nẵng. Tôi ôn thi không biết đến thời gian vì mục tiêu là đậu vào trường với chuyên ngành Du Lịch Và mơ ước đó đã thành sự thật tôi đậu vào trường Đại Học mà tôi mơ ước với chuyên ngành tôi thích nhưng bất ngờ hơn nữa là sau thời gian 2 năm học tại đây tôi đã tốt nghiệp với bằng loại Giỏi, lúc đó bạn biết rằng niềm hạnh phúc khó tả khi tôi đã mang lại niềm vui cho gia đình, bạn bè..sau một lần họ đã thất vọng về tôi. Và bây giờ tôi đang làm lễ tân ở Khách Sạn ngành mà tôi thích nhất, nhiệm vụ cấp bách nhất của tôi là học anh văn thật tốt để sang Singapo làm việc, nơi mà tôi muốn gắng bó cho sự nghiệp của mình. Tôi sẽ cố gắng thực hiện ước mơ, khát vọng của mình trong tương lai không xa. Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để khoe khoan thành tích mà trong thời gian này tôi cảm thấy mình lười biếng và tôi muốn lấy lại những động lực và hành động mà tôi đã từng làm để đạt được thành công vì vậy mong bạn thông cảm. Một lần nữa cảm ơn bạn đã đọc!!!