Khi xem phim, nếu ngồi ngay giữa thì sẽ nhìn thấy hình ảnh trung thực, nếu ngồi lệnh qua một bên thì hình ảnh sẽ bị méo mó đi, còn nếu ngồi nhìn từ phía sau màn hình, thì hình ảnh sẽ ngược lại, phải thành trái. Cùng một hình ảnh nhưng vị trí nhìn sẽ cho thấy những hình không giống nhau.
Ở đời, người ta thường có cái nhìn rất khác nhau tùy thuộc vào góc nhìn. Mới đây, về chuyện đoàn thể thao Việt Nam tham dự Olympic mùa hè London, người thì cho đó là một thắng lợi lớn, người thì cho là thất bại. Vì sao? Cái nhìn “thắng lợi lớn” chủ yếu xuất phát từ các quan chức phụ trách ngành thể thao, theo kiểu so sánh ta với ta của 4 năm, 8 năm hay thậm chí 12 năm trước. Những người cho là thất bại thì dựa vào lý lẽ là cả đoàn không ai doạt được huy chương nào, thậm chí nhiều vận động viên còn đạt kết quả kém hơn rất nhiều so với năng lực của mình trước đây. Họ còn kể đến chi phí bất hợp lý cho đoàn tháp tùng có số lượng đông gần gấp ba lần số vận động viên, nhưng vẫn để xảy ra những sơ sót làm ảnh hưởng tiêu cực đến kết quả thi đấu của một số vận động viên. Ai đúng?
Kết quả của bất cứ việc gì cũng đều phụ thuộc vào cách nghĩ và cách làm của những người có trách nhiệm. Thử nghĩ xem, vì sao nhiều nước cũng nhỏ và cũng không giàu hơn ta đã thu được kết quả thế nào trong kỳ thế vận hội này. Kazakhstan doạt 15 huy chương, trong đó có 7 huy chương vàng; Cuba đoạt 14 huy chương, trong đó có 5 huy chương vàng; Cộng Hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên đoạt 6 huy chương, trong đó có 4 huy chương vàng; Kenia đoạt 11 huy chương, trong số đó có 2 huy chương vàng… Người quen kiểu tự biện minh sẽ không bao giờ đặt vấn đề vì sao các nước đó đạt được kết quả như vậy, mà sẽ liên hệ đến nhiều nước cũng không đoạt được huy chương nào. Hơn nữa đâu đó còn có kiểu lập luận khá lạ là đi thi Olympic không phải vì huy chương! Chẳng lẽ để du hí dưới danh nghĩa học tập suốt đời? Có lẽ cũng với quan điểm ấy và tầm nhìn siêu lạc quan về thắng lợi mà họ đã vẽ ra cái bánh hoành tráng để đề nghị nhà nước bỏ ra nhiều trăm triệu USD tổ chức ASIAD!
Hai cái nhìn “thắng lợi” và “thất bại” xuất phát từ hai góc độ khác nhau và sử dụng hai thước đo khác nhau. Việc tranh luận thắng lợi hay thất bại sẽ không có kết quả vì không có ai làm trọng tài để phân xử. Chưa nói là ai đúng, nhưng nếu các quan chức trong ngành thể thao, cũng như các ngành khác cứ mãi tiếp tục cái nhin theo kiểu “so sánh ta với ta của ngày hôm qua” thì không biết bao giờ đất nước này mới phát triển được bằng người.
Sau khi bài này được đưa lên website, sáng nay báo Tuổi Trẻ (14/8/2012) đăng ý kiến phát biểu của ông Hà Quang Dự, nguyên bộ trưởng chủ nhiệm Ủy ban TDTT sau thất bại của đoàn thể thao Việt Nam tại Olympic London: việc đoàn Việt Nam trắng tay tại Olympic London là điều được dự báo khi tham dự...thể thao Việt Nam đã gần chạm đáy của sự tụt hậu. Nhưng tiếc rằng ông ấy đã nghỉ hưu!
Bình luận mới
KHI KHIÊM TỐN TA ĐƯỢC GÌ MẤT GÌ?
mình đồng ý là cần khiêm tốn để có thể học hỏi và tránh sự tự cao nhưng mình hiểu ý người viết ở đây đó là khiêm tốn để người khác yêu quí, tức là khiêm tốn chỉ để làm hài lòng không phải bản thân mà là những người xung quanh. mình nghĩ cái này sẽ dẫn đến sự ba phải, mất đi lòng tự trọng vốn có do không biết nêu lên suy nghĩ bản thân. Hơn nữa chẳng phải nhờ tranh luận nên mới làm sáng tỏ nhiều điều trên thế giới mà kiến thức của chúng ta chỉ như giọt nước của đại dương sao? mình không nghĩ việc tranh luận lại được coi là biểu hiện của thói tự cao đâu mà mình thức sự coi đó là một phần của việc học hỏi, để tìm ra cái sai cái đúng trong biển thông tin
KHI KHIÊM TỐN TA ĐƯỢC GÌ MẤT GÌ?
nhieu luc toi nc rat la binh thuong nhung lam nguoi cu nghi la toi khoe khoang ra ve ta day ..ho hieu lam toi roi xa lanh toi..toi cung ke thoi vi toi song cho chinh toi va gia dinh toi ..toi ko qt ho nghi j ve toi nua..
Áp dung luôn
rat hay, y nghja va gjup mjh hjeu hon ve gja tri cua no dem laj thank.
CƯỜI ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG TƯƠI VUI HƠN
Nu cuoi là biểu hiện tích cực của niềm vui và hài lòng nó mang ánh nắng mặt trời tớibất kì thời điểm nào và bất kì nơi đâu!!! Love smile