DẠY CON TỪ THUỞ CÒN THƠ

     

Mẹ

      Khi tôi 7 tuổi, cứ mỗi chủ nhật mẹ dẫn chị em chúng tôi đến Hội Dục Anh ( gần chợ Thái Bình ) nơi các bạn mồ côi được nuôi dưỡng. Cùng chơi, cùng chia bữa cơm với các bạn, những ngày chủ nhật ấy đă làm cho tâm hồn trẻ thơ hiểu được cái hạnh phúc lớn lao của người còn mẹ, cái may mắn được có bữa cơm với ông bà, và cái lẽ tự nhiên của sự xẻ chia.

      Khi hai cháu ngoại của tôi đập ống heo của mình để cùng với bà đi đến mái ấm tặng mấy đồng xu để giành cho các anh chị nạn nhân da cam, tôi bật khóc vì nhớ mẹ, nhớ những ngày chủ nhật của mấy mươi năm trước và muốn nói với vong linh của mẹ rằng bài học về sự chia xẻ của mẹ không bị thất lạc. Cảm giác may mắn với số phận hiện tại luôn giúp tôi tâm bình chính nhờ từ nhỏ mẹ đã cho tôi thấy có bao nhiêu người bất hạnh hơn mình dù cái hạnh phúc của mình cũng thật nhỏ nhoi.

      Có một lần, mẹ bắt chí cho đứa con gái 10 tuổi và nói chỉ mong con trở thành người bạn nhỏ của mẹ. Mong ước đó của mẹ không thành vì Bà đã bị chôn sống bởi giặc Mỹ trong chiến tranh. Nhưng hai đứa con gái còn lại của tôi ( đứa lớn đã chết vì chất độc da cam ) đã thực sự trở thành người bạn nhỏ của tôi, cùng chia xẻ với tôi những vui buồn của cuộc sống hôm nay. Chỉ không hiểu bạn nhỏ của tôi có hiểu được cái may mắn là người bạn già này vẫn còn đồng hành cùng mình? Và tất cả những ai còn có cha, có mẹ, dù cha mẹ có cao tuổi, có khi đã lẩm cẩm, có lúc đã lẫn thẫn có hiểu được cái hạnh phúc lớn lao còn được hưởng sự chở che của người bạn lớn. Vì sau đó, dù có muốn đánh đổi cả thế giới để có, dù một giây, cái hạnh phúc ấy thì cũng không bao giờ được nữa.

      Gặp lại mẹ sau hơn 10 năm xa cách. Bị mẹ rầy, cô gái 22 tuổi xịu mặt như những năm còn thơ. Mẹ nói: bị rầy mà " ụ mặt" như vậy thì làm sao thấy được lỗi mà sửa? Câu rầy đó, câu rầy cuối cùng của mẹ, đã đi với tôi suốt mấy mươi năm qua, nhắc tôi nhớ rằng, muốn nên, muốn tốt, phải biết bình tĩnh mà nghe lời phê bình. Cũng cho tôi thấm thía hơn rằng, dù bao nhiêu tuổi, trong mắt người mẹ, đứa con vẫn là đứa con bé bỏng, cần dạy, cần rầy cho nó nên người. Dù có lớn bao nhiêu thì trước mẹ, đứa con cũng quay về lại những thói quen của tuổi ấu thơ.

      Trong những dòng thư gởi ra miền Bắc từ trong các nhà tù miền Nam, mẹ không kể về những tra tấn, cực hình mà bà và các dì, các chú bác đang chịu mà chỉ dặn con gái rằng xung quanh mình còn nhiều khổ cực, con không nên đua đòi mà phải dồn sức để học cho giỏi.

Cứ như vậy, dù đã đến tuổi thất thập, những lời mẹ dạy vẫn dẫn dắt tôi

                                              Lam Ngọc, Paris những ngày hè 2012

Comments

Go.vn linkhay Facebook Facebook Facebook
Faveaftettera · reply
Appreciate your efforts to provide such a great read and info. Just bookmarked this post in delicious for future comeback. <a href=http://chwilowkinadzis24.webgarden.com>chwilowkinadzis24.webgarden.com</a>
Tawstaimi · reply
Nice Focus....I really like the direction you've decided to take this blog.... <a href="http://redlate.com">porn sits</a>

Bình luận mới

MỤC ĐÍCH CUỘC ĐỜI

bai viet that hay, minh dang mat thang bang trong cuoc song, khi doc bai nay minh nen suy nghi lai, minh rat mong cac ban chia se vs minh qua email doanky89@gmail.com nhe.tks cac ban rat nhiu

Ý CHÍ VÀ LÒNG QUYẾT TÂM

nay,cac ban tre. hay nho rang dung bao gio mang gioi han cua chinh minh lam thuoc do cho moi gioi han. dieu do that ngu xuan.

MỤC TIÊU – NGỌN HẢI ĐĂNG CỦA CUỘC ĐỜI

tôi đã từng trượt đại học nhưng bạn thân gần nhà tôi đã đậu vào trường đại học mà bạn đó thích. Lúc đó tôi thấy mình đã làm cho mọi người yêu thương tôi thất vọng, tôi thật tệ hại nhưng rồi tôi nghĩ lại không gì là không thể tôi quyết tâm đi đường vòng, tôi đã chon cho mình một trường cao đẳng và quyết tâm ra trường ít nhất là bằng khá. Chính vì thế tôi đã cố gắng hết sức vì hai chữ ĐẠI HỌC và kết quả sau 3 năm học tôi xếp loại giỏi. Và thật may mắn năm tôi tốt nghiệp là năm cuối cùng của hệ liên thông chính quy, vì vậy tôi phải nắm giữ cánh cửa cuối cùng vào trường Đại Học Kinh Tế Đà Nẵng. Tôi ôn thi không biết đến thời gian vì mục tiêu là đậu vào trường với chuyên ngành Du Lịch Và mơ ước đó đã thành sự thật tôi đậu vào trường Đại Học mà tôi mơ ước với chuyên ngành tôi thích nhưng bất ngờ hơn nữa là sau thời gian 2 năm học tại đây tôi đã tốt nghiệp với bằng loại Giỏi, lúc đó bạn biết rằng niềm hạnh phúc khó tả khi tôi đã mang lại niềm vui cho gia đình, bạn bè..sau một lần họ đã thất vọng về tôi. Và bây giờ tôi đang làm lễ tân ở Khách Sạn ngành mà tôi thích nhất, nhiệm vụ cấp bách nhất của tôi là học anh văn thật tốt để sang Singapo làm việc, nơi mà tôi muốn gắng bó cho sự nghiệp của mình. Tôi sẽ cố gắng thực hiện ước mơ, khát vọng của mình trong tương lai không xa. Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để khoe khoan thành tích mà trong thời gian này tôi cảm thấy mình lười biếng và tôi muốn lấy lại những động lực và hành động mà tôi đã từng làm để đạt được thành công vì vậy mong bạn thông cảm. Một lần nữa cảm ơn bạn đã đọc!!!